Uncategorized

Một ngày dài và hủy hai cái hẹn chỉ vì cuối tuần dự báo mưa tầm tã


Dạo này tự nhiên nghĩ đến chuyện làm thiện nguyện. Ngày trước hồi là sinh viên, tham gia kha khá hoạt động tình nguyện, nhưng thú thực hồi đó một phần làm vì muốn làm chuyện tốt, phần còn lại là muốn có hồ sơ đẹp để xin học bổng và việc làm tốt. Giờ gần ba chục rồi, tự nhiên cảm thấy mình cần phải làm gì đó để pay back – cho đi, giúp đỡ người khác. Làm cái gì nho nhỏ thôi như là gom quần áo không dùng mà vẫn còn tốt, mang cho người có thể cần nó hơn mình hoặc cho các tổ chức có thể sử dụng quần áo cũ để gây quỹ chẳng hạn. Hoặc là quyên góp cho các quỹ trồng rừng ngăn lũ, tài trợ cơm trưa cho các em bé vùng cao. Nhiều lắm. Mình không có đủ thời gian để tham gia vào các hoạt động tình nguyện như hồi còn là sinh viên, nên chọn cách làm mấy thứ nhỏ này. Biếu chú nằm góc đường gói bánh chai nước, mang biếu cái áo phao không dùng nữa. Bữa trước đọc được bài thơ này trên FB về bà mẹ bị trộm gà, đại loại là như người khác thì sẽ chửi kẻ trộm te tua, nhưng bà mẹ này lại không như vậy mà thay vì đó bà mong cho kẻ kia được giàu có và sống tốt đẹp để không phải đi trộm cắp nữa. Đọc xong giật mình vì mình chằng nghĩ được như bài thơ nói và tự thấy rất xấu hổ vì nhiều khi tâm không tốt rồi buông ý nghĩ cay nghiệt trong đầu. Thỉnh thoảng mình tự quan sát bản thân mình như một linh hồn tách ra, xem xét, nhìn nhận cái linh hồn còn lại. Mình nghĩ mình không phải người xấu. Mình có tính tự vấn rất cao. Nhưng lại không đủ sáng suốt để suy nghĩ đến ngóc ngách của vấn đề. Nhiều khi cái gì khó quá mình bỏ qua luôn. Ví dụ sau khi mang đồ cho chú ngủ ngoài đường, tự dưng mình cứ suy nghĩ là nhỡ không phải là người ta khó khăn thật, hay là người ta chê đồ của mình, hoặc là có nên cho không nhỡ chú bị cướp mất thì sao? Nếu mình suy nghĩ như thế này, liệu mình có phải là đạo đức giả, có phải là người cho đi mà toan tính không?

——–

Đợt này có lắm thứ phải học quá. Hai lớp và bốn cái chứng chỉ cần thi. Bận cũng tốt, vì có đường đi thì tốt hơn là mông lung đứng một chỗ. Mình cũng bớt so sánh bản thân với người khác hơn. Quan trọng hơn là mình không beat myself up too hard – không tự dằn vặt bản thân nhiều như trước nữa. Mình không còn nghĩ “giá như có thể quay lại quá khứ”, bởi suy nghĩ xét cho cùng cũng chỉ để rút kinh nghiệm, chứ quá khứ như dòng sông chảy, không thể nào quay lại được. Ngày xưa đúng là trẻ hơn, sức sống hơn, xông pha hơn. Bây giờ thì bớt dại hơn, tỉnh hơn, đầu lạnh hơn. Cho quay lại quá khứ với cái đầu bây giờ thì còn được 😛 chứ quay về thì chắc vẫn hành động như vậy mà thôi. Mình thích như bây giờ hơn, tự kiếm tiền, đủ trang trải sống một mình, học, đọc sách, biết ơn nhiều hơn. Vậy là đủ.

——–

Én là một người rất kỳ lạ. Én trẻ con và cười như một người điên. Bày trò trolling xong đến khi mình phản dame thì quay ra dọa “đánh”. Nhưng rồi Én lại rất nghiêm túc và lạnh như một đồng xu. Én thông minh và Én làm gì thì làm đến cùng. Chữ của Én như họa tranh, nét cao dài lúc thanh lúc đậm. Én không thiên vị và đối xử công bằng với những nguyên tắc riêng của mình. Lắm lúc ghét Én lắm. Thỉnh thoảng mình viết journal chửi Én te tua. Xong rồi lại thôi. Nhìn cái miệng cười nhệch ra là lại thôi. Mình và Én giống nhau ở chỗ có những khi cả hai đứa cùng đến “kỳ”, tự nhiên sầu, hoặc cáu bẳn, tự thu mình và ít cười nói hơn hẳn. Có hôm Én nhắn tin cho mình hỏi có sao không, đến đi, mình bảo không, muốn ở một mình. Thế là Én bảo nếu cần thì bảo nhé, I am just one text away. Nhiều khi thì là Én muốn riêng tư. Én có rất nhiều hình xăm trên người. Hình bàn chân chó, hình Horseman Bojack, Mafalda em bé, một hình xăm hỏng gắn với kỷ niệm buồn. Én không phải là người lãng mạn. Nhưng mà Én không khô khan. Én thích đọc sách. Chiều nay mình quan sát Én đọc sách mà thấy làm lạ. Có cái đoạn dài tầm chục dòng mà Én đọc đi đọc lại, mặt kiểu xúc động lắm. Cuốn đó là cuốn Fahrenheit 451. Cái đoạn cuối cùng của sách. Việc này làm mình muốn đọc cuốn đó để xem có cái gì mà Én đọc kỹ như thế.

——–

Hôm trước vừa xem Seapiracy trên Netflix. Nếu rảnh sẽ viết tóm tắt về bộ phim tài liệu vì mình rất ngạc nhiên khi biết phần lớn rác trên biển là từ đồ đánh cá mà ra, chứ không phải rác thải nhựa. Điều này đi ngược với những gì mình biết bởi vì truyền thông chỉ toàn tập trung vào ống hút nhựa, rác thải nhựa và hình ảnh cá voi, cá heo, rùa biển chết với rất nhiều đồ nhựa trong bụng. Đúng là động vật biển chết do rác thải nhựa là sự thật, tuy nhiên cái rác thải nhựa này không phải nguyên nhân chính gây ra cái chết cho các động vật biển, mà là rác thải từ fishing gears, tức là các tấm lưới đánh cá. Vì lưới đánh cá được thiết kế ra để bắt cá nên khi cá mắc vào lưới là coi như phăng teo. Và mình công nhận là mình chưa đọc được chiến dịch truyền thông nào kêu gọi việc không xả đồ đánh cá ra biển. Có thể do mình đọc ít, do thuật toán của các trang social media, hoặc là có một lý do nào đó phải che giấu việc này. Người ta nói là mở rộng tầm mắt quả không sai.

Uncategorized

“Anh muốn làm cho em điều mùa xuân làm với cây hoa đào” – Pablo Neruda (không phải dịch thơ)


Ngày xưa khi mới đọc câu này mình luôn chỉ nghĩ giá có người đến làm điều này với mình, giúp mình hạnh phúc và bù đắp cho những gì nỗi buồn của mình. Giờ đọc lại, ngẫm trong thời điểm hiện tại, mình chỉ mong bản thân mình sẽ luôn làm chính mình điều mà mùa xuân làm với một cây hoa đào. Mình sẽ luôn vun trồng, nuôi dưỡng những ước mơ, những thói quen, những sở thích của mình để chúng không bao giờ chết. Mình sẽ tự thưởng thức vẻ đẹp, sự mong manh, và cả những vết sần sùi nếp nhăn trên cái cây hoa của mình. Mình sẽ tập thể dục, ăn uống điều độ, đủ chất để cái cây không bị sâu đục. Mình sẽ lái xe cẩn thận để cây của mình không gãy cành và cũng không đâm vào cây của người khác 😀 Mình sẽ yêu và chấp nhận kể cả khi cây của mình không mọc đẹp như mình mong muốn. Mình sẽ ngừng so sánh cây của mình với cây của người khác vì mình hiểu cây mình và cây người mọc khác nhau. Quan trọng, hoa nở rồi hoa tàn, tất cả chỉ là tương đối, nếu một ngày cây của mình bỗng chỉ muốn khóc và rụng hoa rụng lá, thì đó là vì cây mệt rồi và cây cần nghỉ. Điều mình cần vững tin là cây của mình rồi sẽ quay trở lại. Cây của mình không bỏ cuộc.

Mình không bỏ cuộc.

Những ngày này mình chỉ có đi làm, về nhà học bài đọc sách, cuối tuần thì đi chơi một buổi, còn lại là dọn dẹp nấu ăn và tiếp tục đọc sách học bài. Nothing much. Mình nghĩ điều mình đang làm tốt là dù cho có bận bịu và mệt mỏi đến đâu, mình vẫn cố gắng dành thời gian học hay đọc một cái gì đó. Chậm nhưng mỗi ngày một tí. Chậm nhưng đều.

Dạo này còn hơi chểnh mảng nấu ăn nữa. Dù vẫn thích nấu ăn nhưng ở một mình nhiều khi lười, gọi đồ online về ăn. Mình nghĩ mình nấu ăn không tệ nhưng vì không nấu nhiều nên tay nghề kém đi. Không những thế, lắm lúc nấu xong không ưng ý thì lại quay ra đổ tội cho lũ xoong chảo nồi haha. Bí quá nên đi đổ tội cho vật vô tri.

Uncategorized

Rủ crush đi uống cà phê và cái kết


Ok ngày hôm nay đã quyết định là crush và mình sẽ trốn đi cà phê trong giờ làm. Hí hứng leo lên xe nó ngồi ra cà phê Yên. Trong đầu tưởng tượng là sẽ nói những cái này cái kia, sẽ rất vui và lãng mạn. Trời lúc 7h cũng hửng hửng nắng vàng, xong rồi cái chỗ ngồi thì cũng cổ kính và ngồi ghế vải dù dựa tường, ngửa mặt lên nhìn thấy ban công ai có hoa, cảm giác hệt như mình chờ bóng dáng ai ngó mặt ra nhìn vậy. Lòng thổn thức vì tình quá. Nhưng mà cuộc nói chuyện với crush thì không tình như thế. Nó toàn nói về nó thôi, mình chỉ có ngồi hỏi rồi nó ngồi nói cả tràng dài. Cái thằng gì mà nói liên tục không ngừng, cái gì cái nói dài ơi là dài. Chán ơi là chán. Mình không phải là đứa thích nói về mình không ngừng nghỉ, nhưng cuộc nói chuyện mà chỉ về một người thì chán lắm. Chả cần biết là nó có interest với mình không, nhưng kể cả là với một người bạn bình thường mà nó chẳng hỏi mình được cái gì mà chỉ tằng tằng nói thì nó mất cân bằng lắm. Xong mình mới thấy hay là văn hóa chúng nó thế, kiểu aggressive nên là mạnh đứa nào đứa nấy nói, thôi mình thử phá vỡ cái vỏ của mình coi, rồi cũng tự kể tao thế này thế kia, nó nghe thấy thế cũng ồ à rồi được một hai câu lại là nói về nó. Chán không chịu được. Lúc chưa đi cà phê với nó thì thấy mong đợi này kia lắm, đi xong rồi thì về hết crush 😐 Mình là đứa cực kỳ coi trọng chuyện: Nếu đứa kia có hứng thú với mình, nó sẽ hỏi mình câu hỏi. Cứ thử để ý xem, một cuộc đối thoại mà có sự trao đổi đều giữa hai bên,mình cảm thấy cả nhu cầu trao đổi lẫn kết nối sẽ tốt hơn, từ đó thích cuộc đối thoại đó hơn. Tóm lại là thất vọng. May là trước khi đi đã chuẩn bị tinh thần là có thể cuộc hẹn sẽ không như mày nghĩ đâu nhé, nên đừng có get high hopes, quan tâm đến mình nghĩ thế nào thôi. Quan trọng là mày thấy đạt được gì trong cuộc nói chuyện này thôi. Ấy vậy mà vẫn bị chán. À, không hẳn là hoàn toàn do chuyện này mà chán.

Chiều lại được kèo cà phê của anh đồng nghiệp khác rủ. Đến lúc về anh hỏi thế hôm nào đi ăn với hội cũ không, mình nói luôn là nếu đi thì không thích có thằng ex. Anh bảo là ok để anh cho nó nghỉ, xong còn thòng thêm câu là cái thằng đấy thì rắc rối lắm. Mình ngay lập tức với bản năng của một con có thể đánh hơi được chuyện cheating đoán ra được ý anh. Tự nhiên thấy nhói trong lòng. Cảm giác bị phản bội chẳng bao giờ là dễ chịu cả. Ngay cả khi hôm nay mình mặc rất đẹp và make up rất ăn nhau, cảm thấy rất xinh đẹp thì trong lòng vẫn là ăn giấm chua. Cũng may là có vẻ ngoài che giấu. Càng đau khổ càng phải che giấu, càng phải ăn vận xinh đẹp. Cảm giác tự tin rất quan trọng trong những lúc này. Mình đang thay đổi vẻ ngoài một cách drastically, không cho phép bản thân thấy thất bại tràn trề nhưng hai lần chia tay trước nữa. Thay đổi vì bản thân chứ không phải để show off cho ex. Kể cả mày có nắm tay con khác trong công ty, tao cũng không quan tâm. Tao và mày không còn liên quan, tao không muốn phí thời gian cho đứa rubbish như mày. Tao không mong điều xấu xảy ra cho mày và cũng không chúc điều tốt đẹp. Mày không đáng để tao làm thế và tao không muốn dối lòng chỉ để cảm thấy bản thân tốt đẹp. Sau này tao có thay đổi không tao không biết, nhưng như thế này tao cảm thấy ổn, vì tao không quan tâm nữa. Giờ tao nhìn thấy mày tao chỉ thấy một con người xa lạ và xấu xí.

Alright. Cảm giác thất vọng chán chường này là do cả hai chuyện cộng lại. Vì chuyện cheating của ex được nhắc lại, và vì crush không còn là crush nữa, tức mình không còn biết crush ai nữa, nên lại bắt đầu cảm thấy hơi thất bại. Cái mình cần là cảm giác butterfly trong bụng khi thích ai đó, chứ không nhất thiết là có người bên cạnh. Cái cảm giác thinh thích người khác mà chỉ giấu trong bụng và âm thầm quan tâm và được quan tâm lại ấy. Cảm giác muốn phá hoại và muốn được ân cần. Chả nhẽ cứ lấy ex-crush ra làm bình phong và cứ tạm ân cần với nó cho đến khi tìm được crush mới??? Wth tôi biến chất như thế này từ bao giờ??? Vốn quen là đứa passive, giờ đi chủ động thấy mệt lắm. Thằng ex-crush còn bảo là nó muốn quay lại Ấn Độ làm vì hợp văn hóa và thích đồ ăn Ấn. OK ngay khi anh nói câu này là em biết anh vừa tự tay cầm lá chuối đi ra khỏi cửa trái tim em. Anh không có lỗi mà là do em tự đa tình. Hai lần chia tay trước, mình đã hiểu sâu sắc là KHÔNG BAO GIỜ có thể thay đổi đàn ông. Đem chân tình đổi lấy sự thay đổi và trưởng thành của đàn ông là vô vọng nhé. Trừ phi chúng nó tự thay đổi, chứ đừng hi vọng nếu mình yêu nó thật nhiều lo cho nó thật nhiều ngọt nhạt dỗ dành thì chúng nó sẽ làm lại như vậy. Thế nên mình cứ là mình, đứa nào thật lòng mà muốn chung đường thì tự động chúng nó làm, không phải thay đổi vì đứa nào hết.

Alright. Chắc lập cái account Tinder rồi dating với chục anh nữa xem sao.

Lúc nào đỡ chán thì sẽ làm.

Uncategorized

Bình thường


Hôm nay nhà mình xem chương trình về bệnh động kinh, cách chữa và xử lý khi gặp người bị động kinh. Trong đó họ có phỏng vấn một số bệnh nhân từng bị bệnh nhưng nay đã đã chữa khỏi. Đoạn dưới là câu trả lời của họ khi được hỏi cảm thấy thế nào sau khi đã hết bệnh:

  • …Chồng em đã động viên để em cố gắng chữa hết bệnh. Cảm ơn bác sỹ đã giúp em quay lại cuộc sống bình thường – Câu trả lời của một chị đã có chồng.
  • …Ngày trước em thấy rất xấu hổ với bạn học vì căn bệnh này. Nhưng giờ em đã trở lại cuộc sống bình thường. Em rất cảm ơn bác sỹ – Một em gái đang học cấp 3 cho hay.

Tay mình đang lấy đồ ra phơi bỗng dừng lại. “Bình thường”. Hai chữ nghe thật bình thường. Biết bao người đang mong cuộc sống trở lại như xưa trước khi bị bệnh, bị tai nạn, bị đuổi việc, mất người thân hay là đổ vỡ? Mình vừa trải qua chia tay nên cũng đang cố trở lại bình thường, bình thường như cân đường, như người ta hay nói vậy. Dừng lại một chút để thấy là đôi khi “bình thường” thường hay bị xem nhẹ, và đôi khi bị đánh đồng với nhàm chán.

Ngày nào ăn cơm với nhà cũng chán, nhưng cảm giác một ngày mưa lạnh tắc đường về đến nhà để ăn cơm nóng sốt, thì lại thấy thật quý giá.

Ngày nào cũng đi làm, toàn gặp case khó, gặp những người như thế, vẫn thỉnh thoảng nhìn thấy người yêu cũ và nghe thấy giọng, nhưng đến lúc đến công ty lại gặp đồng nghiệp đáng yêu, nhìn thấy crush, lại được động não nghĩ case, lại thấy vui vui.

Ngày nào cũng nói chuyện với một người thỉnh thoảng cũng thấy chán, nhưng đến ngày mà hai đường thẳng không còn đoạn chung thì lại nhơ nhớ. Nhớ cái cảm giác có người để nói bất cứ chuyện gì, để gửi cho người đó cái ảnh buồn cười trên insta. Nhớ cái cảm giác thôi, chứ không con người.

Những ngày này cứ muốn sống chậm chậm, đọc sách nhanh nhanh, ăn uống từ từ thôi…

Uncategorized

Niềng răng khổ thật


Thế là đã được bốn ngày kể từ ngày niềng răng. Thực sự rất hối hận, vì trước khi làm đã không ăn 390 món yêu thích. Giờ đừng nói ăn thịt băm, đến cắn chuối còn thấy đau. Không những thế, mấy cái móc cài bắt đầu cào vào lợi, có nguy cơ bị nhiệt miệng T_T Lâu lâu không uống nước hay là nuốt nước bọt là cái chỗ đau đau đó bị dính vào móc cài, khó chịu vô cùng. Môi lúc nào cũng bôi Vaseline mà vẫn khô như kiểu hạn mặn, thậm chí còn chảy máu. Lúc cười thì cảm thấy như toàn bộ cái dây kim loại đang nâng đỡ cho cơ môi trên và hứng mưa cho hàm dưới. Nói chung là khổ cực kỳ! Bình thường chảnh không ăn, đến lúc này thì gì cũng muốn ăn, trừ cháo!

Nhưng.

Cứ nghĩ đến lúc tháo niềng là răng xinh cười duyên nhe răng hết cỡ không ngại là lại cắn răng chịu đựng. Nói lại bảo là đứa S&M, nhưng mà lúc răng đau là lúc mình thấy sướng, vì cảm giác như niềng đang có tác dụng và răng đang được tuýt còi đứng vào hàng lối. Cái răng số 3 của mình nhé, đi vào trong một chút rồi, vì nó nhô dài hơn hẳn so với những răng còn lại. Lại còn được cô quan tâm mua cho hộp sữa Ensure hương va li ít đường to bự, vì thấy cháu niềng răng khổ quá gầy móp vào. Chưa kể còn thấy crush bảo là nó have a thing with girls with braces haha, ok không cần mày nói do not get it wrong thì tao cũng không tưởng bở đâu, cảm ơn mày nói thế cho tao bớt xấu hổ.

Mà lần chia tay này mình take things easy hơn khá nhiều. Crush đứa khác ngay được. Change my appearance immediately by cutting hair and getting a teeth brace. Hôm nay còn móc khuyên vào vành tai như một đứa cool ngầu :)) Nhưng mà chỉ thế thôi. Bài học xương máu của hai lần đổ vỡ là toàn chọn những đứa sai, mục tiêu cuộc đời khác thì làm sao hòa hợp được. Cho dù không kết hôn thì chọn đứa nào mà ít ra đường đi của nó hơi giống mình một tí, chứ cứ hai năm heart-broken một lần thì tim nào mà chịu được hả Vân Anh. Nghĩ thoáng ra nữa nhé. Không có đàn ông thì chẳng chết đâu nhưng mà thiếu tiền là chết dở. Học hành vẫn quan trọng hơn, đầu tư vào bản thân vẫn là nhất, không thiệt đi đâu được. Đàn ông có cũng được, không có thì chẳng sao. Không người này thì người khác, vạn vật thay đổi, mình cũng thay đổi, đâu thể bắt người phải bất biến.

Nói linh tinh hết xừ giờ học…

Uncategorized

Lâu lắm rồi


Lâu lắm rồi mới viết. Chắc phải đến hai năm rồi không đụng đến blog. Có người comment này kia động viên nhưng cũng quá lười để trả lời (chân thành xin lỗi!).

Hai năm qua mình đã làm được những gì nhỉ? Change position in the same company and break up again. Cuộc sống cũng buồn cười, lại quay lại điểm gần giống như điểm xuất phát nhưng là ở tầng cao hơn, giống như vòng xoắn ốc lên trên ấy. Hai năm trước cũng bắt đầu ở một công ty mới, rồi yêu đồng nghiệp, rồi lại chia tay. Giờ cũng thế. Rút ra được việc là quay lại với người yêu cũ vẫn là một trong những chuyện trong đời chỉ nên làm một lần, và sau đó thì tiệt hẳn, đừng dại nữa Vân Anh nhé. Chưa kể nó còn kết thúc theo đúng cách mà nó đã từng kết thúc haha. Con người bản tính khó dời, cứ phải chày da tróc vảy mới thấm được bài học. Từ khi chia tay với người trước (trước cả người vừa chia tay), mình mới thực sự thấm thía là nếu người đàn ông không muốn commitment, họ sẽ tìm đủ lý do, nào là chưa sẵn sàng, muốn ổn định sự nghiệp, phải đi nước ngoài, đi du học, đợi chị lấy chồng, muốn kiếm đủ tiền mua nhà để nuôi vợ nuôi con, blah blah. Xong rồi hai năm sau lấy vợ luôn trong khi chẳng hề đi nước ngoài, cũng chưa đủ tiền làm này kia, và chị hắn thì đương nhiên là vẫn chưa lấy ai. Nói chung là, lần sau nghe trống đánh là biết luôn lý do thực sự là gì nhé. Không nghe nhiều, chỉ cần xem hành động.

Năm nay mình chỉ có hai mục tiêu, là đi niềng răng và học data analytics rồi cuối năm sẽ chuyển việc. Có thể sẽ chuyển vào HCM sống, sống một mình và phiêu lưu, sống cuộc sống khám phá bản thân. Chỉ thế thôi không nhiều nhặn gì. Thực tế là mình đã đi niềng răng được ba ngày rồi, thế coi như là đã tick được mục tiêu thứ nhất. Giờ ăn uống mỉm chi trong hai năm, rồi sẽ tháo niềng năm 30 tuổi. 30 rồi đó mà vẫn còn lông bông. Nhưng mà thế thì sao? Cuộc đời đâu phải là cố đi đến đích đâu.

Giờ còn là mục tiêu học data analytics nữa thôi. Không có background IT hay programming gì cả nên cũng hơi khó học. Nhiều lúc muốn bỏ cuộc lắm, giống như đợt này đã ba ngày rồi không động vào, vì cảm thấy hay thứ này không dành cho mình, mình không thể làm được, mình có lòng nhưng không có sức, blah blah. Thế nhưng mà mình ơi, mình nhớ lại lý do vì sao mình muốn học data analytics không? LÀ VÌ MÌNH MUỐN BIẾT ĐƯỢC TƯƠNG LAI SẼ CÓ GÌ. Phải, nghe rất to tát, nhưng vì mình là đứa rất sợ sự uncertainty, nên muốn học data để có thể predict được tương lai một cách khoa học. Data còn rất đẹp nữa, thật đó, ngày mà mình tự tay pull out được cái gì đó bằng cách xây dựng model thì chắc là mình sẽ khóc vì xúc động.

OK, thôi quay lại học tiếp đây.

Uncategorized

What I am grateful about


  1. Don’t jump to conclusion quickly before reading the emails carefully.
  2. I am grateful because I have a friend to talk to. I expect nothing from that friend and I am happy that our friendship stays this way.
  3. I am grateful that my job gives me a decent salary so that I can afford my needs, give a small amount to my family and save for the future.
  4. I am grateful that I have funny colleagues who always try to make a fool out of me and call me “Stupiss” but I know they are good people.
  5. I am grateful that my hair looks beautiful now, it is curling enough and is highlighted with pink in the back. It makes me look some kind of stylish yet girly.
Uncategorized

Hey I’m back


Lâu lắm rồi mới động vào bàn phím viết bài.

Những ngày này mình có rất nhiều chuyện khó nói và không muốn kể cho người khác nghe. Có lẽ vì vậy mà viết trên này dễ chịu hơn vì không mấy ai biết mình personal cả. Đại loại thì từ năm ngoài đến giờ mình đã thêm một lần heart-break, được thăng chức, biết được mong muốn sâu trong lòng, và quan trọng nhất là thay đổi suy nghĩ. Thong thả ăn miếng bánh nhấp miếng trà nghe mình kể chuyện nhé.

Chuyện thứ nhất là chuyện heart-break. Khi chuyển vào công ty mới, mình fell in love với một người kém mình hai tuổi. Lý do thì là do hai đứa nói chuyện với nhau rất hợp và nó biết chiều mình. Chuyện tình kéo dài được sáu tháng thì nó bảo chia tay để đi du học. Nhưng mình phát hiện ra đó chỉ là lý do “tảng băng ngầm”, vì lý do thực sự là nó đang thích một người khác, chị này hơn mình một tuổi, làm cùng công ty và mới đi du học được vài tuần tính từ thời điểm mình bị đá. Xong bẵng đi vài tháng, nó nhắn tin kêu nhớ mình và bảo nó không nói chuyện với bà kia nữa rồi, thực ra bà kia không thích nó, nó hiểu nhầm tình cảm của bà ấy và muốn quay lại với mình! WTF? Nực cười cái là bà kia ngày trước là người vun mình vào nó. Cảm giác phản bội nhân đôi! Xong bà kia cũng cố gắng nói chuyện với mình vài lần, mình cũng nói chuyện lại nhưng rồi chốt lại là em không muốn nói chuyện với chị, em không ghét chị nhưng cũng không mong chị xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Nói tóm lại cuộc vui ngắn chẳng tày gang, người nào cũng sẽ chung thủy, chỉ là trong thời gian ngắn hay dài, và người yêu giống như đi tìm việc, người ta sẽ ít khi bỏ công việc hiện tại khi chưa tìm được công việc mới!

Chuyện thứ hai là chuyện thăng chức. Mình làm cho một call center về IT, người ta gọi là technical support đó. Lúc mới vào sẽ làm Tier 1 agent đội phone. Hồi đầu cũng chật vật, thứ nhất mình chẳng có tí IT background nào, thứ hai là ngay từ đầu gặp toàn khách Úc, accent khó nghe và rude kinh khủng. Mất một tháng để quen, rồi sau đó thì gặp nhiều khách Mỹ và Anh hơn. Làm được sáu tháng thì site thành lập đội Tier 2, tức là đội sau đội Tier 1, T1 không làm được thì chuyển cho T2. Công việc chính nôm na là cài lại win và quỳ xuống xin lỗi =)) Just kidding! Vì là đội nhận những case mà T1 không làm được nên mình bắt buộc phải nắm vững process và có kiến thức technical nhiều hơn, chưa kể đòi hỏi kỹ năng soft skill phải tốt hơn nữa chứ. Có những case rõ là khách thiếu hiểu biết, đòi hỏi vô lý nhưng vẫn cứ phải xin lỗi và ngọt nhạt với họ. Đúng kiểu như dâu trăm họ vậy!

Chuyện ba là chuyện nhận ra cái gì mình muốn làm trong năm nay. Nhờ vào chuyện một, mình nhận ra tại sao mình cứ phải đi tìm tình yêu rồi bắt đầu phụ thuộc vào nó, mới yêu nhau chưa bao lâu mà cứ dựa vào nó rồi lên kế hoạch cuộc đời mình! Thực ra trước khi chia tay với nó, có một đêm mình tưởng tượng nếu mình lấy nó, xong rồi sẽ phải lo chuyện nhà cửa thu vén, rồi có con, rồi công việc, rồi vừa phải chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái vừa phải cố gắng ở công ty, 6 7  giờ mới mò về đến nhà rồi lăn vào bếp, gia đình nội ngoại tỉ thứ trên đời. Tự dưng mình thấy muốn trì hoãn cái việc kết hôn kinh khủng. Rồi hôm đó cũng đọc trên FB có mấy người bạn đang du học ở châu Âu, đêm nằm nhớ lại mình nằm khóc, rồi nhận ra: mình muốn đi du học biết bao! Cái ước mơ đó từ hồi cấp 3 đã ươm mầm, nhưng rồi chết khô khi mình bị thất vọng với chuyện học hành ở ĐH. Giờ đây khi đã đi làm được ngót 4 năm, mình mới cảm thấy ước vọng ngày trước – nói theo kiểu văn học Việt Nam thời cũ – lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái khoảnh khắc đó như một ngọn nến bùng sáng trong đêm, dẫn mình đi đến tận giờ vậy. Cảm thấy như là “Đúng rồi, thời điểm đến rồi”. Lặng lẽ và tự bừng tỉnh vậy đấy. Thế nên người ta bảo mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có lý do là vì thế đấy. Hoặc well, là do mình tự gán lý do cho họ thế đấy.

Chuyện bốn là mình thay đổi suy nghĩ rồi. Mình nhận ra mọi giới hạn đều là do mình tự nghĩ vậy. Ví dụ như chuyện kết hôn, mình cứ đặt limit cho mình là phải lấy chồng trước 30 tuổi, nhưng giờ mình tự giải thoát cho bản thân bằng việc nghĩ rằng, mình sẽ lấy chồng nhưng chưa đúng thời điểm thì sẽ chưa lấy, chuyện này không khiên cưỡng được. Hay như chuyện mình nghĩ mỗi người đều sẽ có một nửa của mình và sớm hay muộn hai người sẽ tìm được nhau. Well, mình chưa sống đủ lâu để biết chuyện này có đúng hay không, nhưng mình đã chấp nhận việc là có thể sẽ không tìm nửa đó và có thể mình sẽ phải sống một mình cả đời 🙂 Harsh, but true. Rồi đi gặp nhiều người hơn, follow nhiều người uyên bác hơn, thấy point of view của mình cũng dịch chuyển chút xíu. Học cách thông cảm và đặt mình vào vị trí của người kia hơn. Thấy người nào hay ho, hẹn đi cà phê một buổi nhưng thấy nói chuyện lệch pha và người kia không trân trọng mình là #thankyou,next luôn. Không còn cố thay đổi bản thân để hợp gu với người kia nữa.

Tổng kết sơ qua là thế đó. Nhìn lại mình, toàn thân toàn vết thương, vụn vỡ, nhưng cứng cáp và biết mình đẹp ở đâu.

Và may quá, vẫn là viết làm dịu đi tâm hồn mình.

Thought

07052018


Cuối tuần với hai đám cưới. Một cái ở tận Thái Nguyên. Thấy mẹ bạn khóc và che đi những giọt nước mắt khi đứng trên sân khấu với con gái và chàng rể mới. Tự hỏi khi mình cưới có ai khóc cho mình như thế ngoài mình không.

Uncategorized

13042018


Tôi nhận ra mình muốn được một người nào đó nói rằng: “Anh biết em đã chịu nhiều tổn thương. Anh có thể thấy điều đó trong mắt em. Nhưng đã có anh ở đây rồi. Anh sẽ không để em chịu nhiều đau khổ thế nữa đâu. Hãy tin anh”.

Chỉ như vậy thôi.