Uncategorized

What I am grateful about


  1. Don’t jump to conclusion quickly before reading the emails carefully.
  2. I am grateful because I have a friend to talk to. I expect nothing from that friend and I am happy that our friendship stays this way.
  3. I am grateful that my job gives me a decent salary so that I can afford my needs, give a small amount to my family and save for the future.
  4. I am grateful that I have funny colleagues who always try to make a fool out of me and call me “Stupiss” but I know they are good people.
  5. I am grateful that my hair looks beautiful now, it is curling enough and is highlighted with pink in the back. It makes me look some kind of stylish yet girly.
Uncategorized

Hey I’m back


Lâu lắm rồi mới động vào bàn phím viết bài.

Những ngày này mình có rất nhiều chuyện khó nói và không muốn kể cho người khác nghe. Có lẽ vì vậy mà viết trên này dễ chịu hơn vì không mấy ai biết mình personal cả. Đại loại thì từ năm ngoài đến giờ mình đã thêm một lần heart-break, được thăng chức, biết được mong muốn sâu trong lòng, và quan trọng nhất là thay đổi suy nghĩ. Thong thả ăn miếng bánh nhấp miếng trà nghe mình kể chuyện nhé.

Chuyện thứ nhất là chuyện heart-break. Khi chuyển vào công ty mới, mình fell in love với một người kém mình hai tuổi. Lý do thì là do hai đứa nói chuyện với nhau rất hợp và nó biết chiều mình. Chuyện tình kéo dài được sáu tháng thì nó bảo chia tay để đi du học. Nhưng mình phát hiện ra đó chỉ là lý do “tảng băng ngầm”, vì lý do thực sự là nó đang thích một người khác, chị này hơn mình một tuổi, làm cùng công ty và mới đi du học được vài tuần tính từ thời điểm mình bị đá. Xong bẵng đi vài tháng, nó nhắn tin kêu nhớ mình và bảo nó không nói chuyện với bà kia nữa rồi, thực ra bà kia không thích nó, nó hiểu nhầm tình cảm của bà ấy và muốn quay lại với mình! WTF? Nực cười cái là bà kia ngày trước là người vun mình vào nó. Cảm giác phản bội nhân đôi! Xong bà kia cũng cố gắng nói chuyện với mình vài lần, mình cũng nói chuyện lại nhưng rồi chốt lại là em không muốn nói chuyện với chị, em không ghét chị nhưng cũng không mong chị xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Nói tóm lại cuộc vui ngắn chẳng tày gang, người nào cũng sẽ chung thủy, chỉ là trong thời gian ngắn hay dài, và người yêu giống như đi tìm việc, người ta sẽ ít khi bỏ công việc hiện tại khi chưa tìm được công việc mới!

Chuyện thứ hai là chuyện thăng chức. Mình làm cho một call center về IT, người ta gọi là technical support đó. Lúc mới vào sẽ làm Tier 1 agent đội phone. Hồi đầu cũng chật vật, thứ nhất mình chẳng có tí IT background nào, thứ hai là ngay từ đầu gặp toàn khách Úc, accent khó nghe và rude kinh khủng. Mất một tháng để quen, rồi sau đó thì gặp nhiều khách Mỹ và Anh hơn. Làm được sáu tháng thì site thành lập đội Tier 2, tức là đội sau đội Tier 1, T1 không làm được thì chuyển cho T2. Công việc chính nôm na là cài lại win và quỳ xuống xin lỗi =)) Just kidding! Vì là đội nhận những case mà T1 không làm được nên mình bắt buộc phải nắm vững process và có kiến thức technical nhiều hơn, chưa kể đòi hỏi kỹ năng soft skill phải tốt hơn nữa chứ. Có những case rõ là khách thiếu hiểu biết, đòi hỏi vô lý nhưng vẫn cứ phải xin lỗi và ngọt nhạt với họ. Đúng kiểu như dâu trăm họ vậy!

Chuyện ba là chuyện nhận ra cái gì mình muốn làm trong năm nay. Nhờ vào chuyện một, mình nhận ra tại sao mình cứ phải đi tìm tình yêu rồi bắt đầu phụ thuộc vào nó, mới yêu nhau chưa bao lâu mà cứ dựa vào nó rồi lên kế hoạch cuộc đời mình! Thực ra trước khi chia tay với nó, có một đêm mình tưởng tượng nếu mình lấy nó, xong rồi sẽ phải lo chuyện nhà cửa thu vén, rồi có con, rồi công việc, rồi vừa phải chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái vừa phải cố gắng ở công ty, 6 7  giờ mới mò về đến nhà rồi lăn vào bếp, gia đình nội ngoại tỉ thứ trên đời. Tự dưng mình thấy muốn trì hoãn cái việc kết hôn kinh khủng. Rồi hôm đó cũng đọc trên FB có mấy người bạn đang du học ở châu Âu, đêm nằm nhớ lại mình nằm khóc, rồi nhận ra: mình muốn đi du học biết bao! Cái ước mơ đó từ hồi cấp 3 đã ươm mầm, nhưng rồi chết khô khi mình bị thất vọng với chuyện học hành ở ĐH. Giờ đây khi đã đi làm được ngót 4 năm, mình mới cảm thấy ước vọng ngày trước – nói theo kiểu văn học Việt Nam thời cũ – lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái khoảnh khắc đó như một ngọn nến bùng sáng trong đêm, dẫn mình đi đến tận giờ vậy. Cảm thấy như là “Đúng rồi, thời điểm đến rồi”. Lặng lẽ và tự bừng tỉnh vậy đấy. Thế nên người ta bảo mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có lý do là vì thế đấy. Hoặc well, là do mình tự gán lý do cho họ thế đấy.

Chuyện bốn là mình thay đổi suy nghĩ rồi. Mình nhận ra mọi giới hạn đều là do mình tự nghĩ vậy. Ví dụ như chuyện kết hôn, mình cứ đặt limit cho mình là phải lấy chồng trước 30 tuổi, nhưng giờ mình tự giải thoát cho bản thân bằng việc nghĩ rằng, mình sẽ lấy chồng nhưng chưa đúng thời điểm thì sẽ chưa lấy, chuyện này không khiên cưỡng được. Hay như chuyện mình nghĩ mỗi người đều sẽ có một nửa của mình và sớm hay muộn hai người sẽ tìm được nhau. Well, mình chưa sống đủ lâu để biết chuyện này có đúng hay không, nhưng mình đã chấp nhận việc là có thể sẽ không tìm nửa đó và có thể mình sẽ phải sống một mình cả đời 🙂 Harsh, but true. Rồi đi gặp nhiều người hơn, follow nhiều người uyên bác hơn, thấy point of view của mình cũng dịch chuyển chút xíu. Học cách thông cảm và đặt mình vào vị trí của người kia hơn. Thấy người nào hay ho, hẹn đi cà phê một buổi nhưng thấy nói chuyện lệch pha và người kia không trân trọng mình là #thankyou,next luôn. Không còn cố thay đổi bản thân để hợp gu với người kia nữa.

Tổng kết sơ qua là thế đó. Nhìn lại mình, toàn thân toàn vết thương, vụn vỡ, nhưng cứng cáp và biết mình đẹp ở đâu.

Và may quá, vẫn là viết làm dịu đi tâm hồn mình.

Thought

07052018


Cuối tuần với hai đám cưới. Một cái ở tận Thái Nguyên. Thấy mẹ bạn khóc và che đi những giọt nước mắt khi đứng trên sân khấu với con gái và chàng rể mới. Tự hỏi khi mình cưới có ai khóc cho mình như thế ngoài mình không.

Uncategorized

13042018


Tôi nhận ra mình muốn được một người nào đó nói rằng: “Anh biết em đã chịu nhiều tổn thương. Anh có thể thấy điều đó trong mắt em. Nhưng đã có anh ở đây rồi. Anh sẽ không để em chịu nhiều đau khổ thế nữa đâu. Hãy tin anh”.

Chỉ như vậy thôi.

Thought

18032018


Không ngày nào yêu mà không lo sợ không bị tình yêu làm đau.

Không ngày nào không sợ rằng một ngày kia tình yêu sẽ rời bỏ mình.

Rằng dù đã có những kỷ niệm rất đẹp, cũng không thể chống đỡ lại được số phận.

Thought

Câu hỏi duy nhất


It was a long and dark December
From the rooftops I remember
There was snow, white snow

Clearly I remember
From the windows they were watching
While we froze down below

When the future’s architectured
By a carnival of idiots on show
You’d better lie low

If you love me, won’t you let me know?

Was a long and dark December
When the banks became cathedrals
And the fox became God

Priests clutched onto Bibles
Hollowed out to fit their rifles
And the cross was held aloft

Bury me in armour
When I’m dead and hit the ground
My nerves are poles that unfroze

And if you love me, won’t you let me know?

I don’t want to be a soldier
Who the captain of some sinking ship
Would stow, far below.

So if you love me, why d’you let me go?

I took my love down to Violet Hill
There we sat in snow
All that time she was silent still

So if you love me, won’t you let me know?
If you love me, won’t you let me know?

 

Violet Hill – Coldplay

Thought

#4: Những lời sẽ nói với người yêu cũ


Bài này chắc sẽ dài.

Sở dĩ mình chọn chủ đề này vì ngày cuối cùng khi mình và người đó gặp nhau, giây phút khi anh xác nhận điều mình không muốn nghe thì tất cả những gì muốn nói cùng anh đã tắc nghẽn trong họng. Giờ đây sau một khoảng thời gian suy nghĩ và ngẫm lại, mình chợt nhận ra có bao điều mình cần phải nhắn nhủ với người đó. Thôi dù biết anh không đọc được những điều này, thì em viết cho riêng mình em vậy.

Gửi anh,

Bình thường trong thư, lời đầu tiên người ta sẽ hỏi thăm sức khoẻ nên em cũng sẽ hỏi thăm sức khoẻ và công việc của anh. Em hi vọng mọi chuyện của anh đều ổn.

Em nghĩ là mọi chuyện của anh sẽ ổn thôi. Anh có lẽ cũng chẳng phải trải qua những lúc nửa đêm tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên ùa đến trong đầu là người kia. Em đã từng nghĩ bài hát “Gọi tên anh trong đêm” là nhảm nhí cho đến khi chính em cũng đã thầm gọi anh trong đầu giữa đêm mưa. Đừng hiểu lầm rằng em đang trách anh sao nỡ vội quên hết nhanh thế. Em hiểu không ai có quyền bắt ai phải cảm thấy thế nào. Việc bắt anh phải đau khổ và khổ sở không làm em thấy bớt buồn hơn đâu, thế nên em chẳng phí tâm sức cầu khẩn ông Trời làm cuộc đời anh thật u ám. Anh chọn công việc và bản thân anh thay vì em, nên em nghĩ anh sẽ ổn thôi. Cái buồn trên mặt và ánh mắt anh cũng không phải là minh chứng rằng em là người quan trọng của anh.

Em đã trải qua những ngày tháng khá tệ. Phải, em thừa nhận điều đó. Thông thường khi chia tay, người ta sẽ tỏ ra kiêu hãnh để chứng tỏ rằng “không có anh, tôi vẫn ổn”, nhưng em không thích giả vờ. Em cứ để mặc bản thân, không chống chọi với nỗi buồn, nuông chiều bản thân bằng cách vẫn giữ ảnh của anh, vẫn giữ đồ kỷ niệm, vẫn không vứt cái gì cả. Có những ngày quá nhớ anh, khi đang trong cơn cùng cực của cảm xúc, em chọn lái xe đi ngang qua nhà anh, chỉ để nhìn qua khe cửa sắt lúc nào cũng đóng im ỉm đó, một hình bóng. Anh có biết em sẽ làm vậy vào thứ mấy không? Là thứ sáu. Bởi vì hôm đó em không phải về nhà sớm, em không phải đi học, bởi vì hôm đó em không có cái gì lấp đầy tâm trí em, nên em không thể chống đỡ được sự yếu đuối và thèm cái cảm giác được nhìn thấy anh.

Nhưng rồi ký ức quay về, em chợt nhận ra anh chưa bao giờ yêu em nhiều như em đã tưởng. Anh dường như luôn giấu em với gia đình, với bạn bè anh. Em vẫn nhớ như in có những ngày anh đi làm về muộn, còn em quá nhớ anh nên đã đi một mạch từ công ty đến nhà anh chỉ để nhìn anh một chút. Dù chỉ gặp nhau một chút nhưng sao em thấy hạnh phúc lắm. Giờ nhớ lại, hồi ức đó đã quá xa, quá đẹp đến mức em thấy lòng mình lạnh buốt. Có lẽ khi người ta nhìn thấy bà chúa Tuyết lần đầu cũng thấy như vậy.

Anh à, hôm nay em đọc được một cảnh phim Chunking Express trong cuốn sách mà em rất thích, có đoạn độc thoại của một anh nói với cái bánh xà phòng và chiếc khăn mặt rách bươm của mình trong căn hộ ngay sát cầu thang lộ thiên, anh nói rằng: “Mày không được buông thả như thế. Mày tăng cân nhanh quá. Cô ấy có thể đi rồi nhưng cuộc sống thì vẫn tiếp diễn cơ mà. Mày nên dừng việc nuông chiều bản thân lại đi. Mày phải ngừng khóc lóc đi, mày biết không. Sự mạnh mẽ và sức tiếp thu của mày đâu rồi? Dạo này mày tiều tuỵ quá”. Đọc đến đấy thôi mà nước mắt em lại trào ra rồi. Vì nó chân thực quá. Mấy ngày vừa rồi của em đã được bọc lại trong mấy câu thoại như thế đấy. Nghe có vẻ quá thảm hại anh nhỉ? Nhưng khi yêu thật lòng thì em nghĩ, ai cũng cảm thấy thế thôi.

Những khoảnh khắc hạnh phúc thì không bao giờ có thể là lời đảm bảo cho một cái kết mãi mãi được. Em đã trải qua điều này một lần rồi nhưng không bao giờ học được nó. Có lẽ vì em chỉ là một người bình thường, khi yêu dặn mình đừng có yêu hết, nhưng rồi bản tính cố hữu, cứ yêu là yêu hết phần người ta. Có lẽ vậy nên khi anh nói chia tay, em mới buồn nhiều như vậy. Người ở lại bao giờ cũng khổ hơn, ở đâu đó nói vậy. Nhưng mà anh à, em sẽ vượt qua thôi. Em vẫn ở trong nỗi buồn của em, nhưng em biết, sắp đến lúc đó rồi, khi mà em sẽ như chú gấu ngủ đông bừng tỉnh và hé mắt đón ánh mặt trời rạng rỡ đầu tiên. Em vẫn sẽ luôn tin vào tình yêu, vì một người đàn ông không tốt không có nghĩa là người tiếp theo cũng sẽ bạc tình. Em lựa chọn hạnh phúc, bởi nhất định em sẽ tìm được người đàn ông biết trân trọng và trân quý tình yêu, người có thể không nói với em những câu yêu thương hàng ngày được nhưng lại là người muốn đi với em một quãng đường cuộc đời thật dài, người sẽ xuất hiện khi em cần, người sẽ không để em khóc, người đàn ông khôn ngoan và bon chen với cuộc đời, nhưng là người ngây ngô và chân thật với em. Lúc đó, em sẽ có một tổ ấm và một gia đình nhỏ thật sự của riêng mình.

Sau hết những sự nuối tiếc và buồn đau, em nhận ra trong lòng mình vẫn luôn mong điều tốt nhất cho anh. Anh có đầy đủ tố chất và tiềm năng để làm được những gì anh muốn, và em hi vọng anh đạt được những gì anh cần. Nếu có gì để trao cho anh, em sẽ tặng anh một chiếc bút thật tốt, vì em biết, khi anh trở thành người đứng đầu, anh sẽ ký những hợp đồng đầu tiên của công ty và chiếc bút này sẽ là chiếc bút đầu tiên anh dùng để ký. Nhưng giờ có lẽ cũng muộn rồi. Cái kết buồn thật ra cũng lại là cái kết đẹp.

Cảm ơn vì đã luôn thành thực, khi đã không bao giờ hứa điều gì mà anh không dám chắc.

Vĩnh biệt.

Với rất nhiều tình cảm,

Bống.

Thought

#3: Một ngày của bạn viết dưới dạng gạch đầu dòng


Phải thú nhận là mình chỉ có 13′ để viết.

Một ngày bình thường của mình sẽ bắt đầu như sau:

– Thức dậy

– Đánh răng rửa mặt

– Uống một cốc nước to

– Nấu cơm để buổi trưa ăn

– Ăn sáng

– Xếp hộp cơm trưa

– Rửa bát đũa xoong nồi

– Thay đồ

– Bôi kem chống nắng và son

– Lái xe đi làm

– Làm việc

– Ăn trưa

– Chợp mắt một chút nếu được

– Làm việc

– Lái xe về nhà

– Tắm

– Ăn cơm

– Rửa bát

– Viết/đọc/học online/làm bài tập

– Giải trí (FB, nghe nhạc, đọc linh tinh)

– Đánh răng đi ngủ

– Uống một cốc nước gừng muối nhỏ

– Bôi kem dưỡng da

– Ngủ

Các việc mà tuỳ từng ngày có thể sẽ xảy ra:

– Phơi quần áo buổi sáng

– Tập yoga sau giờ làm

– Plank 1′ trên giường trước khi chìm vào giấc ngủ

– Học thêm ở công ty

– Đi ăn/cà phê với bạn

– Học nhảy sexy dance

– Đi spa làm mặt

– Ngủ nướng

– Lang thang bờ Hồ một mình

– Lang thang tiệm sách

– Xem phim

– Lái xe đi qua nơi không nên đi

Love.

Thought

#2: Nếu xăm, mình sẽ chọn hình gì?


Okay, đúng chủ đề mình thích.

Xăm mình ngày xưa (hay cả ngày nay) bị coi là hư hỏng, đầu gấu ăn chơi vân vân (you name it). Mình nhớ hồi còn bé mà nhìn thấy ai xăm trổ hình hoa hồng (cái này phổ biến này), đầu lâu xương chéo, hay hình mỏ neo như kiểu thủy thủ Popeye thì thấy sợ lắm, chỉ muốn tránh xa. Hình xăm hồi đó cũng chưa đa dạng, quanh đi quẩn lại cũng chỉ màu đỏ, màu xanh đen. Mà ngày trước mấy anh chị dân chơi hay xăm hết cánh tay, bắp chân, người chịu chơi hơn thì xăm hết ở lưng, nguyên cả hai con rắn nhe nanh to đùng ngả ngửa sau lưng. Thôi tóm lại là thấy ai xăm kiểu đó là con bé tránh xa và còn không dám nhìn lâu, sợ bị lườm.

Lớn lên rồi mới bắt đầu nhìn việc xăm mình là việc gì đó không chỉ mang tính thể hiện cái tôi mà còn là để lại một dấu ấn, một cách để ghi lại kỷ niệm trên người. Kỷ niệm dù cho vui hay buồn thì vẫn đáng được ghi lại. Hay có người xăm chỉ đơn thuần vì niềm đam mê. Ngày trước mình làm việc ở đường Lê Trọng Tấn, cách đó hai nhà có một chị mê xăm đến nỗi nguyên cái chân phải được bà ấy xăm hết, từ trước ra sau. Mà bà này da trắng bóc như trứng gà, mỗi khi bà ấy mặc quần short đi là hình xăm nổi lên bần bật, ai cũng quay ra nhìn hết. Chưa hết, xăm cho mình chưa đủ, bà lôi ông chồng ra xăm cho hết chỗ xăm thì thôi. Xăm cho ông chồng xong, bà ấy chưa dừng lại, mở cửa hàng xăm cho người khác. Suýt nữa thì mình cũng lăng xăng sang nhờ bà ấy xăm hộ, nhưng mà hèn nên không dám.

Mà nói chuyện xăm để kỷ niệm, mình thấy những trường hợp hai người yêu lúc yêu  say đắm thì rủ nhau xăm hình đôi, ai dè xăm xong được mấy ngày thì cãi nhau chia tay, lúc đấy dở khóc dở cười cái hình xăm vì xóa đi không được, mà xóa thì sợ đau và xấu. Còn có người đi xăm tên người yêu mới khổ, chia tay xong yêu cô khác thì cô này nhìn thấy hình xăm, bèn bỏ luôn vì nghĩ “thằng này dở hơi cmnr”.

Nói chung là giờ mình thấy xăm không xấu, thậm chí có rất nhiều hình xăm nghệ thuật rất đẹp, đẹp đến mức nghẹt thở và chỉ ước gì mình có đủ dũng cảm để có một thứ mang đến suốt đời như thế. Có lần gì đọc được đâu đó là có những hình xăm mà người ta dành cả đời để cân nhắc có nên xăm không, giống như cầm dao lên rồi lại đặt dao xuống, nghĩ mình đã rất chắc rồi nhưng đến cuối lại chần chừ. Hay không biết xăm cái gì, muốn xăm một cái gì đó mà không biết cái chất của mình là gì, kim chỉ nam đời mình là gì. Nhưng cũng có những hình xăm mà người xăm cả đời cũng không muốn xóa đi, chỉ vì cố bám lại những hoài niệm cũ.

Quay lại chủ đề, nếu xăm, mình sẽ chọn hình xăm này:

Tatoo

Ai xem phim Divergent rồi sẽ nhận ra hình xăm này. Ý nghĩa của nó ngoài việc mạnh mẽ thì còn là tự do. Đối với mình, đây là hai thứ rất quan trọng. Mình muốn được sải đôi cánh, được tự do trải nghiệm và thật mạnh mẽ đối mạnh với mọi thứ trong cuộc sống. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Cơ mà vẫn hèn nên không dám xăm 😛

Thought

Challenge 30 ngày ngoáy bút & #1 challenge


Dạo này mình tự nhận là gần đây mình viết rất ít và cực kỳ lười ghi ra suy nghĩ của mình. Ừ thì thực ra cũng có viết nhưng chỉ là những dòng nhật ký ngắn ngủi để giải tỏa tâm trạng, không phải là những dòng viết thực sự. Mình nhận ra không phải là mình chán viết rồi mà là do mình lười (shamed of me, I know). Và để chấm dứt tình trạng này mình quyết định tham gia một challenge 30 ngày ngoáy bút với bất cứ chủ đề gì mình thấy hay hoặc được yêu cầu. 30 ngày 30 bài. Khoai đấy, nhất là mình đi làm về cũng muộn, xong về nhà còn phải ăn uống rửa bát tắm rửa thu hoạch và ba trăm linh tám việc không tên khác. Nhưng mà mình hứa sẽ làm hết 😀

Bắt đầu nào.

#1: Để máy nghe nhạc ở chế độ shuffle và viết về 03 bài hát được phát ngẫu nhiên. Cảm nhận ban đầu của mình khi nghe.

Việc đầu tiên là cắm tai nghe vào và chọn Shuffle.

Alright, bài đầu tiên là Cake by the Ocean. Cảm nghĩ đầu tiên là chỉ muốn nhảy :D. Bài này mà mở ở party hay lúc thác loạn với bạn bè thì hợp lắm nè. Lúc trước mình nghe bài này thì không hề thích một tí nào vì nhạc thị trường -> không hứng thú. Nhưng lúc đứng chờ thang máy thì tự nhiên bắt được một giai điệu rất catchy và chỉ muốn nhảy theo thì mới nhận ra chính là cái bài Ăn bánh trên bờ biển. Nghĩa của bài này chắc cũng chỉ bao quanh một việc mà mấy ông thích – xoạc. Lâu lâu phải dùng ngôn ngữ trên mạng không mấy người cứ bảo mình sao lại già đời thế hả em. Đây tôi thỏa mãn mấy người rồi nhá.

Bài thứ hai, If I were a boy. Đối ngược với nhịp điệu sôi nổi của bài trên thì bài này rất buồn và có gì đó chua chát. Bài hát xoay quanh việc một người đàn ông không coi trọng người phụ nữ và luôn coi những gì cô làm cho mình là điều đương nhiên (nghe thấy đồng cảm lắm luôn). “Nếu em là đàn ông, em sẽ hiểu được làm một người phụ nữ mệt mỏi như thế nào, em hứa sẽ là một người đàn ông tốt hơn, em sẽ lắng nghe cô ấy nói vì em biết cảm giác mình mất người ấy đau đớn như thế nào…”. Nói chung nghe bài này mình khá là emotional vì mình đang trải qua giai đoạn thất tình ;(. “Nhưng anh chỉ là một người đàn ông, anh không hiểu được làm một người phụ nữ mệt mỏi như thế nào, anh ước gì anh đã là một người đàn ông tốt hơn, anh không lắng nghe cô ấy nói vì anh không biết cảm giác mình mất người ấy đau đớn như thế nào…”. Thôi, tự nhủ là mình biết mình đang buồn rồi, giai đoạn này sẽ qua và mình sẽ lại tìm được người phù hợp và xứng đáng hơn.

Dù thế nào thì mình highly recommend các bạn xem MV bài hát này, rất ý nghĩa và bất ngờ. Bonus thêm là Beyonce rất đẹp nhé, kể cả khi mặc trang phục cảnh sát.

Bài thứ ba, Fast car của Tracy Chapman. Chà, bài này đáng nghe lắm đó. Những bài kiểu này mình sẽ gọi là story song, vì nó kể chuyện lồng trong bài hát. Bài hát này gợi cho mình cảm xúc mạnh nhất là đợt mình đang chán việc và dập dìu không muốn chuyển vì sợ và ngại vì sắp đến Tết rồi. Đến khi nghe bài này, nhất là đoạn cuối thì mình bật khóc nức nở vì biết là mình phải làm gì:

Em có một chiếc ô tô đi nhanh

Nhưng nó đủ nhanh để em có thể thoát khỏi đây

Em phải quyết định đi thôi

Đi ngay bây giờ hoặc là cứ sống và chết như thế này…

Love.